4 địa điểm rùng rợn và đáng sợ nhất mà có thể bạn không muốn đến

490

Dưới đây là 4 địa điểm rùng rợn và đáng sợ nhất mà có thể bạn không muốn đến.

4. Centralia, Pennsylvania

Centralia từng là một thị trấn khai thác than khổng lồ, nhưng năm 1962, mỏ than dưới lòng đất bắt đầu bắt lửa. Suốt thập niên 80 đến thập niên 90, hầu hết các hộ gia đình, doanh nghiệp và các tòa nhà đều bị phá bỏ, vì cơ bản là thị trấn này đang nằm trên một hố lửa. Mặc dù không có ai mất mạng liên quan trực tiếp đến hỏa hoạn hầm mỏ, nhưng nhiều người cho rằng có các thế lực siêu nhiên tại đó. Có rất nhiều câu chuyện về việc người ta thấy các bóng ma biến mất sau làn khói, hoặc nghe giọng nói bảo họ rời thị trấn. Có người thậm chí còn nói Centrallia là cửa ngỏ xuống Địa Ngục. Mặc dù nơi này không phải là điểm du lịch chính thức, nhưng bạn có thể đến và khám phá nó.

3. Ngôi nhà Lalaurie

Vào năm 1832, bác sĩ Louis Lalaurie và vợ mình là Delphine, chuyển đến căn biệt thự ở French Quarter. Và họ sớm trở nên nổi tiếng vì công tác xã hội cũng như sự giàu có của mình. Delphine được xem là một trong những người phụ nữ thông minh và xinh đẹp nhất thành phố. Tất nhiên, vào đầu thế kỷ thứ 18, ngôi nhà đã có sự có mặt của hàng tá nô lệ và chính hàng xóm là những người đầu tiên phát hiện có điều gì đó không ổn. Họ nhận thấy trong ngôi nhà Lalaurie, những nô lệ dường như đến rồi đi khá thường xuyên. Những nữ hầu bị thay mà không có lời giải thích nào hoặc những đầy tớ thì đột nhiên mất tích. Rồi một hôm nọ, một người hàng xóm leo lên cầu thang nhà mình khi nghe thấy tiếng hét và thấy bà Delphie đang cầm roi đuổi theo người hầu riêng của bà, vốn là một cô gái nhỏ. Bà ta đuổi theo cô gái lên tận mái nhà, thế rồi cô gái nhỏ đã nhảy xuống đất tự vẫn. Cuối cùng, mọi thứ cũng bị phơi bày vào tháng Tư năm 1834, khi một đám cháy xảy ra trong nhà bếp. Người ta cho rằng ngọn lửa là do đầu bếp gây ra, vì không thể chịu đựng thêm nữa màn tra tấn của bà chủ. Sau khi ngọn lửa lan ra, các lính cứu hỏa phát hiện một cảnh tượng ghê rợn, nằm sau cánh cửa bí mật bị chặn trên tầng áp mái. Họ thấy hơn một tá nô lệ ở đó, bị xích vào tường trong tình trạng khủng khiếp. Họ bao gồm cả nam lẫn nữ, có người thì bị trói trên bàn mổ, có người thì bị giam trong chuồng dành cho chó. Các bộ phận thân thể người nằm vương vãi khắp nơi với đầu và nội tạng chất đầy trong những cái xô. Theo tờ báo địa phương, tất cả nạn nhân đều lõa thể. Một số phụ nữ có bụng bị rạch toang và ruột của họ thì bị quấn quanh hông. Một số người đàn ông có móng tay bị nhổ toạc còn mắt thì bị móc. Khi mọi chuyện phơi bày, người dân thị trấn tụ tập bên ngoài ngôi nhà, để đòi treo cổ cả gia đình Lalaurie. Nhưng đột nhiên, một cỗ xe ngựa tông vào cổng để chạy thoát thân và từ đó không ai nhìn thấy gia đình Lalaurie nữa.

2. Hòn đảo Búp bê

Hòn đảo búp bê nằm trong khu, kênh rạch phía Nam của thành phố Mexico và nơi này được bao phủ bằng búp bê. Khoảng 50 năm trước, Don Julian Santana, người duy nhất sống trên hòn đảo, đã phát hiện thi thể của một đứa trẻ chết đuối dưới kênh. Bị ám ảnh bởi cái chết của cô bé, nên khi trông thấy một con búp bê trôi trên dòng kênh, ông liền treo nó lên cây để làm vui lòng cô bé. Ông hi vọng nó sẽ xoa dịu linh hồn đau khổ của em và bảo vệ hòn đảo khỏi tà ma. Nhưng tệ hơn là, ông ấy thấy treo một con búp bê trên cây vẫn chưa đủ đối với mình. Ông lại tiếp tục đi vớt búp bê và các bộ phận cơ thể của chúng ngoài kênh bất cứ khi nào ông trông thấy, rồi treo từng con lên khắp hòn đảo. Năm 2001, ông Don Julian được cho là đã tự tử và nghe này, ông cũng bị chết đuối dưới kênh giống như cô bé năm nào. Nhiều người nói, rằng bọn búp bê là kẻ chịu trách nhiệm và rằng chúng đã bị những linh hồn đau khổ nhập vào rồi giết người đàn ông. Nhưng không, thật không may là câu chuyện ghê rợn chưa dừng lại. Sau cái chết của Don Julian, các thành viên gia đình ông đã biến hòn đảo thành địa điểm du lịch.

1. Khu rừng Aokigahara

Dưới chân núi Phú Sĩ, biểu tượng của Nhật Bản nằm trải dài xung quanh những phong cảnh hùng vĩ nhất nước này, là một trong những nơi được cho là u ám nhất trên trái đất. Nơi này được gọi tên là khu rừng Aokigahara còn được gọi là biển cây và thậm chí còn được biết đến với tên gọi là Khu rừng Tự sát. Khoảnh khắc bạn đặt chân vào khu rừng, bạn sẽ sớm nhận ra rằng có cái gì đó không ổn ở nơi đây. Bạn không nghe thấy tiếng chim hót, không thấy tiếng động vật xung quanh, chỉ có im lặng. Ngoài ra cây cối cũng rậm rạp đến nỗi ngay cả giữa trưa, chẳng khó khăn gì để tìm được những nơi hoàn toàn bị bao phủ bởi bóng tối. Mà đây cũng là vấn đề, bởi cây cối um tùm không chỉ khiến cho mọi thứ trở nên ma quái, mà nó cũng làm cho bạn cực kỳ dễ đi lạc và La bàn ở đây cũng không hoạt động được ở đây. Nhưng, đó mới chỉ là phần nổi của tảng băng trong cơn ác mộng gây ra cho người Nhật. Lý do mà Aokigahara được gọi là Khu rừng Tự sát là bởi vì đã có hơn 500 người đã tự kết liễu cuộc đời mình trong khu rừng này kể từ những năm 50. và con số càng ngày càng tăng. Chỉ tính riêng năm 2003, có tới 105 vụ tử tự đã được xác nhận. Năm 2010, hồ sơ cảnh sát cho thấy 246 người đã cố gắng tự tử trong khu rừng và có 54 người là đã bỏ mạng. Tình hình tệ đến mức… chính quyền địa phương đã dựng những tấm bảng ngăn cản việc tự sát ở lối vào khu rừng. Một số tấm biển có nội dung, “Cuộc sống của bạn là điều quý giá được cha mẹ trao tặng cho bạn. Hãy nghĩ tới cha mẹ, anh em và các con bạn một lần nữa. Đừng âm thầm chịu đựng.” Tất cả điều đó đã củng cố chắc chắn rằng nơi này là nơi ghê rợn nhất. Bởi vì khu rừng này quá rộng lớn và khó tìm đường, nên nhà chức trách tin rằng còn có nhiều thi thể nữa trong khu rừng vẫn chưa được tìm thấy.