4 Mỹ nhân thời Tam Quốc làm thay đổi cả Vương Triều

938

Chúng ta đều biết, Trung Quốc có rất nhiều phụ nữ xinh đẹp. Các bạn đã bao giờ nghe về Tứ đại mỹ nhân của Trung Hoa xuyên suốt chiều dài 5.000 lịch sử chưa, những người được xem là những phụ nữ đẹp nhất?. Nhưng bạn có biết, Tứ đại mỹ nhân của Trung Hoa nắm trong tay rất nhiều quyền lực, ba người trong số họ đã khiến cho các vương triều phải khuynh đảo. Nhưng những phụ nữ đẹp cũng có những bất lợi. Người Trung Hoa có câu, “hồng nhan bạc mệnh”, nghĩa là, những người phụ nữ đẹp đều có số phận gian truân. Số phận của bốn người phụ nữ xinh đẹp này đều rất ngắn ngủi, có khi còn bị đem ra làm công cụ chính trị. Vậy chúng ta hãy cùng gặp họ nhé!.

1. Tây Thi

Người đẹp nhất trong Tứ đại mỹ nhân Trung Hoa. Nàng được xưng tụng là “Tây Thi trầm ngư”, bởi vì nàng có vẻ đẹp hồn xiêu phách lạc đến nỗi, mỗi khi nàng đi qua, cá say mê đến mức quên cả bơi và chìm xuống mặt nước. Tây Thi sinh năm 506 trước Công nguyên, thuộc giai đoạn Xuân Thu trong thời Xuân Thu – Chiến Quốc. Trung Hoa khi đó bị phân thành nhiều tiểu quốc khác nhau, những nước này không ngừng giao tranh lẫn nhau. Tây Thi là người nước Việt, nước này lại bị nước Ngô đánh bại. Vua nước Việt, Câu Tiễn, vì bại trận nên phải phục dịch thái tử nước Ngô là Phù Sai suốt 3 năm. Theo điển tích, Câu Tiễn và các quân sư của mình đã bàn mưu để hạ nước Ngô. Tương truyền rằng Phù Sai, sau này là vua của nước Ngô, vốn là kẻ ham mê tửu sắc. Câu Tiễn biết, một khi Phù Sai bị vây quanh bởi các mỹ nhân xinh đẹp, thì ông ta sẽ mê muội đến nỗi chẳng còn sức nào để quản việc triều chính. Nhưng để kế hoạch thành công, Câu Tiễn cần tìm cho được một tuyệt sắc giai nhân có lòng trung quân ái quốc đến mức có thể hy sinh bản thân vì lợi ích quốc gia. Tây Thi là người được chọn. Câu Tiễn lệnh cho tướng của mình là Phạm Lãi, hộ tống và dâng Tây Thi như một món quà cho Phù Sai. Trên đường đến nước Ngô, Tây Thi đem lòng yêu mến Phạm Lãi, một vị tướng anh minh hào hiệp, một nam tử đẹp trai, cao ráo với làn da nâu. Trước khi từ biệt, họ đã thệ nguyện về một tình yêu bất diệt. Không ngoài dự đoán, Phù Sai mê đắm trước vẻ đẹp của Tây Thi đến nỗi dành hết thời gian để được ở bên nàng và dần dần buông lơi việc triều chính. Khi ông ta bắt đầu nhận ra rằng mình không nên mê muội Tây Thi như thế mãi, thì đã quá trễ. Câu Tiễn chiếm nước Ngô, Phù Sai tự sát, và nhiệm vụ của Tây Thi cũng hoàn thành. Có hai giả thuyết về những gì xảy ra cho Tây Thi sau đó. Một là nàng trầm mình xuống sông tự vẫn. Giả thuyết còn lại đó là nàng đã đoàn tụ cùng Phạm Lãi, hai người mai danh ẩn tích và hạnh phúc bên nhau trọn đời.

2. Điêu Thuyền

Điêu Thuyền được miêu tả là người có nhan sắc rạng rỡ đến nỗi mặt trăng phải xấu hổ nép mình khi sánh với vẻ đẹp của nàng. Nên dân gian mới có câu, “Điêu Thuyền bế nguyệt”. Vào thời Đông Hán, có một lãnh chúa khét tiếng tàn bạo tên là Đổng Trác, ông ta có người con nuôi tên là Lữ Bố, anh là một chiến binh dũng mãnh vô song. Cũng vào thời đó, có một đại thần trong triều tên là Vương Doãn, ông ta rất lo lắng cho tình hình an nguy của xã tắc. Để phế ngôi Đổng Trác, Vương Doãn đã nảy ra kế ly gián cha con Đổng Trác và Lữ Bố. Người thực hiện việc ly gián là Điêu Thuyền, nàng là con nuôi được Vương Doãn cưu mang. Nàng đồng ý giúp đỡ, để đền đáp công ơn dưỡng dục của nghĩa phụ. Nên Vương Doãn giới thiệu Điêu Thuyền với Lữ Bố, anh ngay lập tức mê mẩn trước vẻ đẹp của nàng. Sau đó, Vương Doãn ra mắt Điêu Thuyền với Đổng Trác, hắn ta không khách khí mà đem cô về làm tỳ thiếp. Một ngày nọ khi Lữ Bố đến tìm Đổng Trác, Điêu Thuyền nắm tay chàng mà khóc, nói rằng cô cảm thấy tủi nhục vì đã để cho Đổng Trác làm nhục. Cùng lúc đó, Đổng Trác bước vào thì thấy Lữ Bố nắm tay Điêu Thuyền, từ đó trở đi, bất hòa đã xảy ra giữa cha con Đổng Trác và Lữ Bố, họ vô cùng căm hận nhau chỉ vì Điêu Thuyền. Cuối cùng, Vương Doãn đã mượn được tay của Lữ Bố để giết chết Đổng Trác. Có nhiều giai thoại về số phận của Điêu Thuyền và chẳng có cái kết nào tốt cả. Có người cho rằng nàng và nghĩa phụ đã bị tùy tùng của Đổng Trác giết chết và có người thì cho rằng nàng phiêu bạt giang hồ cùng Lữ Bố nhưng rồi bị xử tử chung với chàng sau khi thảm bại trong một trận chiến. Một số người lại nói, Điêu Thuyền thực ra không tồn tại bởi vì tên nàng chỉ có trong tiểu thuyết chứ không có trong sử sách. Người khác thì cho rằng Điêu Thuyền không phải là tên thật của nàng, và tên thật của nàng là Nhậm Hồng Xương.

3. Vương Chiêu Quân

Tương truyền rằng nàng đẹp đến mức sự xuất hiện của nàng khiến cho chim bay trên trời mê mẩn mà rơi xuống đất, nên mới có câu, “Chiêu Quân lạc nhạn”. Vương Chiêu Quân sinh vào thời Tây Hán năm 52 trước Công nguyên. Nàng được đưa vào Hoàng cung trong thời kỳ trị vì của Hán Nguyên Đế. Hoàng Đế chọn ra các phi tần từ vô số cung nữ của mình bằng cách nhìn vào những bức chân dung. Bởi vì ngài không có đủ thời gian gặp từng người. Vì cách làm này mà nó đã trở thành thông lệ đối với các cung phi, họ lo lót thật nhiều tiền cho họa sĩ để những bức tranh được vẽ đẹp quá mức. Tuy nhiên, Vương Chiêu Quân vì tự tin với sắc đẹp trời ban của mình nên từ chối đưa tiền hối lộ cho ông họa sĩ. Kết quả là người họa sĩ đã vẽ một bức tranh thật xấu và có thể nói đó là bức chân dung xấu nhất trong số các cung phi, khiến nàng không thể nhận được sự sủng ái của Hoàng đế. Khi thủ lĩnh người Hung Nô, thuộc Mông Cổ và một phần Trung Quốc ngày nay, đến tỏ lòng thần phục nhà Hán, ông nói với Nguyên Đế rằng: “Ước gì ta lấy được một mỹ nhân người Hán làm hoàng hậu”. Vì để kết tình giao hảo với vương quốc man rợ này, Hán Nguyên Đế đành chấp thuận. Nhưng dĩ nhiên, ông ta chẳng muốn dâng tặng bất cứ cung phi xinh đẹp nào của mình nên đã chọn cô cung nữ có chân dung xấu xí nhất, thế là Vương Chiêu Quân được chọn. Chỉ khi nàng xuất hiện trước lúc rời đi thì Nguyên Đế mới thấy được dung nhan của nàng, ông thốt lên “Ta làm gì thế này? Ta đã mất đi phi tần đẹp nhất rồi!”. Nhưng đã quá trễ!. Hoàng Đế sau đó xử người họa sĩ vẽ chân dung cho Vương Chiêu Quân vào tội chết. Vương Chiêu Quân đi khỏi Trường Thành và không bao giờ trở về quê nhà. Cô ấy chết sớm khi mới ở độ tuổi 33.

4. Dương Quý Phi

Dương Quý Phi có tên thật là Dương Ngọc Hoàn, nàng sinh năm 719 vào thời nhà Đường. Dương Quý Phi được nhiều người biết đến vì khi tới hoàng cung, ngay lập tức nàng đã nhận được sự sủng ái của Hoàng đế Huyền Tông. Mặc dù có đến 3.000 phi tần nhưng ngài chỉ để mắt tới nàng, tới mức hoàn toàn bỏ bê việc quốc gia đại sự để dành từng khắc từng giờ bên nàng. Ngài phong cho các thành viên trong gia đình Dương Quý Phi nắm giữ những vị trí cao trong triều, và đó là một quyết định sai lầm. Sau đó Đường Huyền Tông phải rút lui về vùng Tây Nam vì cuộc nổi loạn. Ngài đưa Dương Quý Phi đi cùng. Họ chạy thật xa khỏi kinh thành thì quân lính quá mệt mỏi nên không chịu đi tiếp, họ ép vua phải giết Dương Quý Phi vì cho rằng nàng là mầm sinh đại loạn. Đường Huyền Tông vì bị đẩy vào đường cùng nên đành khép phi tần yêu quý nhất vào tội chết. Người Trung Quốc thường nói, “anh hùng nan quá mỹ nhân quan”, tức là anh hùng hào kiệt khó lòng vượt qua ải mỹ nhân.