7 bức họa nổi tiếng với những bí ẩn đằng sau

437

Các tác phẩm hội họa trứ danh không chỉ đơn giản là những bức vẽ đẹp, mà thực sự phản ánh những suy nghĩ và nét đặc trưng sâu thẳm nhất của nghệ sỹ. Những tài năng ghi dấu trong lịch sử như Michelangelo và DaVinci không chỉ là những họa sỹ bậc thầy, mà còn là bậc thầy về biểu tượng và chủ nghĩa tượng trưng. Nhiều kiệt tác của họ chứa đựng những bí ẩn và câu đố chưa có lời giải, hay thậm chí cả hình ảnh bị che khuất.  Và đây là vài bí ẩn gợi nhiều tò mò nhất trong các kiệt tác hội họa.

1. Rất rất nhiều bí ẩn trong bức vẽ “Mona Lisa”

Kiệt tác của DaVinci tại bảo tàng Louvre ở Paris được cho là bức họa dễ nhận thấy nhất trên thế giới. Một người phụ nữ vô danh với nụ cười đầy bí ẩn. Không ai biết nàng là ai, nàng là gì đối với DaVinci và liệu nàng có thật sự đang cười?. Ngoài bí ẩn có thể nhận thấy, những thông điệp và đầu mối ẩn đằng sau đang dần được phát hiện. Từ 2 chữ cái đầu tên Davinci “LV” ở mắt phải của cô, đến số 72 được đánh dấu trên cây cầu. Nhiều người cho rằng nàng đang mang thai vì bàn tay được đặt ngang bụng và tấm vải lụa hai bên vai thường được diện bởi những phụ nữ Ý thời Phục Hưng đang mang thai hoặc vừa mới sinh con. Các nhà nghiên cứu còn phát hiện ra hình ảnh khác ngay dưới bề mặt bức họa, có thể là bản vẽ đầu tiên hoặc chân dung thực sự của Lisa del Giocondo. Tại sao bức chân dung đã được vẽ hoàn thiện lại là một bí ẩn khác.

2. Primavera của Botticelli

Bức vẽ năm 1482 trên tấm panel được treo tại bảo tàng nghệ thuật Uffizi, Florence là một bức hoại nổi tiếng khác của hội họa Tây phương. Những nhân vật thần thoại như Venus, Mercury và The Three Graces, xuất hiện nổi bật cùng ít nhất 500 loài thực vật khác nhau,
tất cả chúng đều đã được nhận dạng bởi các nhà thực vật học và bao gồm khoảng 190 các loại hoa khác nhau, được vẽ vô cùng tỉ mỉ, chi tiết trên phông nền khu vườn phía sau.

3. Bức chân dung tự họa bị che khuất của Jan Van Eyck

Bức tranh năm 1434 của Jan Van Eyck, “chân dung Arnolfini”, được treo ở Phòng trưng bày quốc gia ở Luân Đôn, là bức họa tuyệt đẹp về một người phụ nữ và chồng. Và cho thấy sự mê hoặc của Eyck với hiệu ứng ánh sáng, được thể hiện trên những đường gấp váy phức tạp của người phụ nữ, chiếc đèn chùm phía trên, và tấm gương hình cầu treo trên bức tường đối diện phản chiếu hình ảnh ngược trở lại cho người xem. Nếu bạn nhìn cận cảnh hơn với kính lúp, bạn có thể nhận ra 2 chi tiết khác trong gương, nằm đúng vị trí của người xem. Một có thể chính là tác giả với cánh tay giơ lên như thể đang chào đón những người nhìn vào bức tranh.

4. Người đàn ông chơi ghi-ta của Picasso

Picasso rất nghèo túng trong “Thời kỳ xanh” từ 1901 đến 1904, vì vậy ông phải thay đổi và tái sử dụng những vật liệu vốn có của mình. “Người đàn ông chơi ghi-ta”, một trong những tác phẩm mang tính hình tượng và ám ảnh nhất thời kỳ đó, thực tế được vẽ trên tác phẩm trước đó của ông. Vậy, nếu nhìn kỹ vào cổ người đàn ông, bạn sẽ thấy rõ nét phác thảo gương mặt và dáng vẻ một phụ nữ, mà đường nét dần trở nên rõ ràng dưới lớp sơn xanh phai màu.

5. Bữa tối cuối cùng

Trong “Bữa tối cuối cùng” của DaVinci, những chi tiết mô tả bữa tối cuối cùng của chúa Jesus và môn đồ, đã được nghiên cứu và suy xét trong hàng thế kỷ qua. Một mật mã bí mật đã được khám phá bởi chuyên gia công nghệ thông tin bằng cách tạo ra hiệu ứng hình ảnh thú vị khi chồng, bản ngược chiều, bán trong suốt lên bản gốc, Kết quả là 2 chi tiết nhìn giống như Hiệp sỹ dòng Đền xuát hiện ở cả 2 đầu bức tranh, trong khi bên trái Chúa Jesus có thể là một người đang ẵm đứa bé. Một phát hiện khá quan trọng khác, có thể cho là liên quan tới ngày tận thế, vì đồng hồ mặt trời ngay phía trên chúa Jesus được cho là dự báo về Đại hồng thủy năm 4006. Tận thế là chi tiết thú vị, nhưng nó còn cách hiện tại 2000 năm nữa và không có ý nghĩa lắm, nhưng chi tiết tiếp theo rất thuyết phục. Năm 2007, nhạc sỹ Ý Giovanni Maria Pala phát hiện rằng vị trí ổ bánh mỳ và bàn tay các tông đồ, khi đọc từ phải qua trái (phong cách viết độc đáo của DaVinci) tạo nên một bản nhạc 40 giây vang lên như một bản nhạc cầu siêu. Rất có thể Da Vinci làm vậy có mục đích vì ông còn là một nhà soạn nhạc tài năng
ngoài việc là một nghệ sỹ, nhà phát minh.

6. Sự sáng tạo ra Adam

Có thể chỉ là trùng hợp nhưng những điểm tương đồng thật đáng kinh ngạc. Michelangelo luôn bị thu hút bởi giải phẫu thân thể người và ông đã từng giải phẫu thi thể người năm 17 tuổi ở nghĩa trang nhà thờ. Dù sao đi nữa, có vẻ nguồn cảm hứng cho “Sự sáng tạo ra Adam” đến từ cơ thể người. Chuyên gia giải phẫu học thần kinh nói độ chi tiết trong bức tranh thể hiện
chính xác và rõ ràng bộ não người, từ tiểu não và giao thoa thị giác đến tuyến yên và động mạch đốt sống. Bức họa là một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất trong nhà nguyện Sistine Chapel, đồng thời là một bài học giải phẫu não bộ. Trong khi một vài người phản bác rằng đây chỉ là sự trùng hợp, các chuyên gia tin rằng thật khó để nói rằng đây không phải chủ ý của Michelangelo. Ngay cả dải khăn xanh chạy dọc cột sống cũng mô phỏng đường đi của động mạch đốt sống một cách hoàn hảo.

7. Giơ ngón tay trước Giáo hoàng

Vòm nhà nguyện Sistine Chapel, mô tả nhiều cảnh khác nhau trong “Sách Sáng thế”,
được coi là một trong những kiệt tác vĩ đại nhất của Michelangelo. Trong hàng thế kỷ qua, mọi người từ các tín ngưỡng khác nhau đến thăm Rome và nhà nguyện Sistine Chapel
chỉ để nhìn lên mái vòm và chiêm ngưỡng tác phẩm của ông. Với phần lớn mọi người, đây có thể chỉ là tầm nhìn tuyệt đẹp trong “Cựu ước”, tranh tường được sơn trên thạch cao ẩm về những câu chuyện sự sáng tạo nên vũ trụ, con tàu Noah, Adam và Eva. Nhưng đây cũng có thể là tác phẩm nổi tiếng nhất nơi người nào đó lật người khác vào đám lửa. Bạn thấy đấy, khi Michelangelo dành ra 4 năm để hoàn thành tác phẩm, ông có mối quan hệ không mấy tốt đẹp với giáo hoàng Pope Julius II, người có biệt hiệu “Giáo hoàng gây sợ hãi” bởi tính cách nóng nảy và khát vọng quyền lực. Bên trên cánh cửa vào nhà nguyện mà Giáo hoàng vẫn sử dụng, Michelangelo tạo nên chân dung Giáo hoàng Julius thông qua hình tượng nhà tiên tri Zechariah. Ngay phía sau ông là một thiên thần nhỏ với ngón tay co lại thể hiện một cử chỉ mà theo người Ý là tục tĩu và chế nhạo.