Hình ảnh đầu tiên và chân thực của Chúa Giê-su

522

Một phát hiện mới, có thể tạo ra một đột phá lớn về những gì chúng ta hiểu biết về Cơ đốc giáo.

1. Hình ảnh đầu tiên và chân thực của Chúa Giê-su

Một nhà nghiên cứu kinh thánh tên là Ralph Ellis, tuyên bố đã tìm thấy hình ảnh đầu tiên và chân thực của Chúa Giê-su. Trên một đồng xu nhỏ bằng đồng có niên đại từ thế kỷ thứ nhất. Chúa Giê-su có thể không thực sự giống như con người vẫn thấy. Vấn đề là khuôn mặt trên đồng tiền, vẫn được cho là khắc họa khuôn mặt của Vua Manu xứ Mesopotamia. Nhưng Ellis nói rằng, Manu và Chúa Giê-su thực ra là cùng một người.

Ellis đã nghiên cứu lịch sử tôn giáo và dành nhiều năm nghiên cứu Kinh thánh Ki tô giáo và những nhân vật liên quan. Ông nói rằng có rất nhiều điểm giống nhau đáng ngạc nhiên giữa Chúa Giê su và vua Manu. Thứ nhất, Chúa Giê-su và vua Manu đều là người Do Thái, đã sống ở Giê-ru-sa-lem trong thế kỷ đầu tiên. Thứ hai, cả hai đều là mối đe dọa đối với đế chế La Mã cổ đại và mặc dù người ta không xác định được rõ ràng nguyên nhân vua Manu qua đời. Ellis tin rằng cũng giống như Giê-su, vua Manu cũng bị người La Mã đóng đinh trên thập tự giá.

Khi nhìn đồng tiền, bạn có thể thấy bản khắc họa chiếc tiara của vua Edessan là một loại vương miện được bện từ cỏ gai. Ellis cho rằng Giê-su là người tù duy nhất, bị buộc phải đội vương miện bằng cỏ gai khi bị dẫn đi hành quyết. Và mặc dù Chúa Giê-su được mô tả là người đàn ông có râu quai nón và tóc dài, nhưng trong Kinh Thánh lại không hề mô tả như vậy. Vì vậy không ai biết hình ảnh chân thực của Chúa Giê-su. Chúa Giê-su bị buộc phải mặc một chếc áo choàng màu tím, biểu tượng của quyền lực và từng được các hoàng đế La Mã cổ đại mặc.

Vì điều này, Ellis giải thích rằng, “Theo giả thuyết của tôi, Chúa Giê-su bị buộc phải đội vương miện này trong Kinh thánh, bởi vì Ngài, hay chính xác hơn, là vua Izas Manu đã cố gắng lật đổ đế chế La Mã. Cả vương miện và áo choàng đều là những tuyên bố chính trị rõ ràng, cảnh báo chống lại sự trỗi dậy, chống lại La Mã”. Vì vậy, đó có thể là hình ảnh chân thực đầu tiên về Chúa Giê-su. Nhưng Ellis cho rằng, là một sử gia, điều này có quan hệ sâu sắc, ông muốn kết nối những gì được biết từ Kinh thánh với những gì được biết trong lịch sử, để đưa ra bằng chứng, chứng minh Chúa Giê-su thực sự tồn tại.

2. Luân hồi

Tiếp theo, nếu bạn là một fan của Lou Gehrig, có lẽ anh ta sẽ quay trở lại. Tất nhiên niềm tin về luân hồi cho rằng, một linh hồn có thể tái sinh vào một cơ thể mới. Dù nhiều nhà khoa học cho rằng đây là chuyện hoang đường, nhưng nhiều người tin rằng chuyện này có ở khắp nơi trên thế giới.

Trong những trường hợp luân hồi gần đây, liên quan tới một cậu bé tám tuổi tên là Christian Haupt, mẹ cậu, bà Cathy Byrd tin rằng cậu là sự tái sinh của huyền thoại bóng chày Lou Gehrig của đội Yankee New York. Lý do tại sao bà lại nghĩ rằng con mình là hóa thân của Lou Gehrig, bởi lẽ khi mới hai tuổi, cậu nói với mẹ rằng cậu từng là một tuyển thủ bóng chày, đã qua đời vì cơ thể bị tê liệt. Bà Byrd thoạt tiên rất ngạc nhiên khi nghe những gì con trai nói, nhưng rồi bà hoàn toàn bị thuyết phục và tin rằng con mình là đầu thai của Lou Gehrig.

Thông tin về Gehrig, Anh là cầu thủ bóng chày trong thập niên 1920-1930. Thật buồn, anh bị mắc bệnh ALS, là một căn bệnh thần kinh ảnh hưởng tới hệ thần kinh trong não bộ và cột sống. Y học vẫn chưa thể xác định nguyên nhân gây bệnh ALS, và người mắc bệnh này chỉ sống thêm được từ ba đến năm năm. Mặc dù có nhiều trường hợp có thể sống tới 10 năm. Nhưng khi bị chẩn đoán mắc ALS vào năm 1939, Gehrig chỉ sống thêm 2 năm và qua đời vào năm 1941.

Và vì cậu bé Christian nói rằng, cậu từng là một tuyển thủ bóng chày, người qua đời do cơ thể bị tê liệt. Cathy bị thuyết phục với niềm tin rằng cậu bé đích thị là Lou Gehrigh. Bà có niềm tin vững chắc về sự việc này đến độ, đã viết một cuốn sách có tựa đề “Cậu bé biết quá nhiều điều”. Cuốn sách kể các câu chuyện xảy ra trong thời điểm, Christian hai tuổi, trước khi cậu bé được làm quen với bóng chày. Christian nói rằng trong tiền kiếp, cậu từng tới các khách sạn bằng tàu hỏa, đó cũng chính là những điều Lou Gehrig đã làm.

Một điều thú vị khác nữa là khi Christian nhìn thấy bức ảnh Gehrig và Babe Ruth chụp với nhau, cậu nói là hai người không ai nói chuyện với ai. Rõ ràng đó là sự thực vì Babe và Lou đã cãi nhau, trước khi Gehrig được chẩn đoán mắc bệnh ALS. Và khi Cathy hỏi con trai, “làm thế nào con biết được những điều này”, cậu bé trả lời “chỉ là con biết thôi”. Không chỉ có vậy, Christian còn nói mẹ cậu, bà Cathy Byrd, cũng là sự tái sinh của mẹ Lou Gehrig. Christian nói với nhà nghiên cứu luân hồi nổi tiếng, Jim Tucker của trường ĐH Virginia là cậu chọn Cathy làm mẹ mình. Nguyên văn câu nói của cậu như sau:

“Tôi chọn bà ấy là mẹ mình và sau đó bà ấy già đi”

Cậu chỉ vào ảnh của mẹ Gehrig và nói với mẹ mình: “Mẹ, mẹ từng là bà ấy đấy”.

Cathy hoài nghi nên quyết định tìm hiểu những điều này có phải thật hay không. Cuối cùng, bà chấp nhận thôi miên và thực sự đã nhớ lại tiền kiếp khi bà là mẹ của Gehrigh. Điều làm cho câu chuyện này hấp dẫn hơn nữa, đó là biết đâu Christian trưởng thành, và chơi ở vị trí chốt gôn số 1 cho đội bóng chày Yankee.

3. Sự hồi sinh của xác ướp

Câu chuyện cuối cùng của chúng ta là, nếu bạn thích tìm hiểu xác ướp và tin vào sự hồi sinh của xác ướp, thì bạn không đơn độc đâu. Người ta vừa tìm thấy nhiều khúc xương cổ đại cho thấy bằng chứng là của người Trung cổ, đã chặt các xác chết, để ngăn chúng không hồi sinh trở thành các xác sống. Một nhóm nghiên cứu lịch sử nước Anh của trường đại học Southampton đã, tìm thấy 137 khúc xương có niên đại từ thế kỷ 11 đến 14, cho thấy đây là những phần xương sót lại của 10 người khác nhau. Phần còn lại được tìm thấy trong một cái hố gần ngôi làng bỏ hoang Wharram Percy ở Bắc Yorkshire, cho thấy xác chết đã bị chặt nhỏ và bị đốt cháy.

Phân tích răng của những bộ xương này, bằng phương pháp đo chất đồng vị phóng xạ, cho thấy các xác này là của người dân làng. Alistair Pike, giáo sư khảo cổ học trường đại học Southampton, người chỉ đạo phân tích đồng vị đã giải thích, ” Đồng vị Stronti tìm thấy trong răng, phản ánh địa chất cá nhân ấy từng sinh sống được hình thành trên răng của họ từ bé. Sự trùng hợp với đồng vị tìm thấy ở răng và địa chất xung quanh Wharram Percy, cho thấy họ sinh sống ở khu vực gần với nơi họ được chôn cất, có thể là trong làng. Mặc dù, có chuyện về người hồi sinh từ cõi chết, cũng như số lượng xác chết bị chặt đầu, và bị thiêu vì người ta sợ rằng họ không chịu yên nghỉ trong mồ, không ai tìm được những phần xác bị chặt trong thị trấn bây giờ.

Điều kỳ lạ là các bộ xương tìm thấy có cả của phụ nữ và trẻ em. Mặc dù các câu chuyện về xác chết sống lại thực sự chỉ liên quan tới nam giới, ngay cả khi việc thiêu xác hay chặt đầu xảy ra cách đây hàng trăm năm, Simon May, một nhà sinh vật học chuyên nghiên cứu xương trong lịch sử nước Anh cho rằng: “Ý tưởng cho rằng các khúc xương ở Wharram Percy là phần còn lại của những xác chết bị chặt và thiêu để ngăn họ không thể đi ra khỏi các ngôi mộ, có vẻ phù hợp với các bằng chứng thu được. Nó cho thấy mặt đen tối trong tín ngưỡng Trung Cổ và đưa ra lời nhắc nhở sinh động về quan điểm của người Trung cổ về thế giới, khác hẳn với chúng ta.

Hiện nay xác sống có thể không phải là điều duy nhất con người e sợ. Người ta cũng tìm thấy điểm chôn ma cà rồng ở Đông Âu, nhờ tìm thấy những khúc xương bị đóng cọc với liềm quanh cổ, để xác chết không biến thành ma cà rồng. Ngày nay còn có thêm một khả năng nữa giải thích cho sự việc xương bị chặt. Giải thích đó là có hiện tượng ăn thịt người vào thời điểm nạn đói xảy ra, vì thế có những người bị ăn não, và bị hút tủy từ xương đùi. Nhưng nó có vẻ không mấy hợp lý vì các xác chết có vết dao quanh đầu và cổ, hoàn toàn khác với các điểm mà những kẻ ăn thịt người nhắm tới. Mặc dù các xác chết phát hiện gần đây cho thấy một khả năng xác sống thực sự có thể tồn tại.

Tiến sỹ May rất hoài nghi, bởi vi ông không tin vào bất kỳ hiện tượng siêu nhiên nào. Ông tin rằng lý do tại sao người Trung Cổ lại chặt các xác chết, đó là bởi họ có quan điểm khác và sự đấu tranh khác với rất nhiều điều chúng ta tưởng mình chắc chắn.